www.timdaily.vn là diễn đàn đầu tiên và lớn nhất Việt Nam thực hiện xúc tiến thị trường trên kênh Đại lý phân phối || Tên Acc KHÔNG sử dụng chữ IN HOA|| Tiêu đề bài viết KHÔNG sử dụng chữ IN HOA, đăng số điện thoại, website, giá cả || KHÔNG được sử dụng nhiều Acc để đăng bài || Thành viên KHÔNG Spam diễn đàn || Thành viên không được đăng sản phẩm Trung Quốc || KHÔNG đăng quá 1 bài viết trong 1 chuyên mục|| Hãy đọc nội quy khi tham gia diễn đàn || Hãy kiểm tra thông tin thành viên trước khi hợp tác|| Tin đăng phải có: Thông tin giới thiệu công ty, Nội dung giới thiệu sản phẩm, thông tin liên hệ và chính sách áp dụng đại lý.(Phải có địa chỉ liên hệ cụ thể và điện thoại bàn, nhằm tránh hiện tượng lừa đảo).|| Mọi thắc mắc liên hệ 0868616530

Lễ hội Giã La

Thảo luận trong 'Nét đẹp Quê Hương' bắt đầu bởi lomoslife, 11/10/18.

  1. lomoslife

    lomoslife Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    11/10/18
    Bài viết:
    1
    Điểm thành tích:
    5
    Giới tính:
    Nam
    “Bơi Đăm, rước Giá, hội Thầy

    Vui thì vui vậy, chẳng tầy Giã La”

    Căn cứ vào sự tích vị Thành hoàng và trò diễn đem Giã hội còn lưu lại đến nay thì “Giã La” trong câu ca trên chính là đêm giã hội ở đình La Nội, thuộc xã Dương Nội, huyện Hoài Đức, thành phố Hà Nội.

    Từ xa xưa, hai làng La Nội và Ỷ La vẫn thờ phụng chung một ngôi đình, một ngôi quán và một ngôi chùa Cả (còn có tên là Hoa Nghiêm Tự). Bởi vậy, hội La là hội chung của cả hai làng.

    Tương truyền, vị thần Thành hoàng có tên húy là Đương Cảnh. Mẫu thân của ngài là cô thợ nhuộm Trần Thị Châu, vốn ngoài xứ Hải Dương. Một lần đi làm hàng gặp lễ hội, cô dừng lại xem hội và nghỉ ngơi. Đêm ấy, cô được thần mộng triệu thai nghén mà sinh ra Ngài. Sau này, Ngài làm quan trong triều đình vua Hùng Duệ Vương tới chức Đô đốc Linh ứng đại vương. Trải qua các triều đại phong kiến Việt Nam, Ngài đã được phong 22 đạo sắc.

    [​IMG]

    Bộ da hổ phục vụ lễ hội

    Thời vua Hùng Duệ Vương, khu vực Dương Nội còn nhiều cánh rừng nguyên sinh rậm rạp. Một lần, trên đường dẫn quân đánh dẹp giặc, khi đi qua làng, nhận thấy trong vùng thường bị hổ dữ hoành hành, Ngài đã tâu với nhà vua và được cử về giúp dân trừ ác. Ngài dạy dân sẵm vũ khí, làm hầm bẫy và tổ chức các cuộc săn lùng. Cuối cùng – Chúa sơn lâm – một con “Hổ lang vàng mép” – đã sa bẫy. Dân làng giết thịt ăn mừng, riêng bộ da hổ được giữ nguyên. Sau này, hàng năm vào hội rước, một bộ da hổ còn đủ đầu đuôi và 4 chân đặt trải trên Ngai kiệu Thành hoàng. Nơi chôn xương hổ dữ được gọi là Đồng Hùm, hiện vẫn còn dấu tích ở gần quãng đường “rước Ngài” từ đình ra quán.

    Tương truyền, Ngài có hai bà vợ tên là Chính Nương và Tuyên Nương. Một năm, vào ngày mùng 2 tháng Chạp, chợt có một dải mây hồng như tấm lụa buông xuống trước cửa trại của Ngài, rồi hai bà vợ tiên đã theo đó mà ngược về trời. Cảm buồn vì cảnh cô đơn, Ngài lên ngựa đi sâu vào rừng rồi không bao giờ trở về nữa. Vùa Hùng phong Ngài làm Thành hoàng làng. Dân làng nhớ ơn Ngài và hai phu nhân đã dựng quán làm đình đời đời thờ phụng. Từ đây, hàng năm cứ đến ngày mùng 2 tháng Chạp, bô lão hai làng họp mặt, trước là tế thờ, sau là bàn bạc chuẩn bị công việc tổ chức đám hội đầu xuân.

    [​IMG]

    >>> Bạn cũng có thể xem các lễ hội truyền thống khác của Việt Nam tại Lomoslife: http://lomoslife.com/mos/cuoc-song/le-hoi

    Hội lễ diễn ra hàng năm vào mùng 6 tháng Giêng. Hội thường hàng năm chỉ tổ chức rước oản quả từ chùa Hoa Nghiêm lên Quán, sau đó lại rước về chùa. Hối chính, còn được gọi là Đại đám, thường tổ chức 5 năm 1 lần trong những năm “hòa cốc phong đăng” (tức là được mùa). Đại đám bắt đầu từ ngày mùng 6 tháng Giêng kéo dài đến hết ngày 14 tháng Giêng. Trong hội chính, quá trình rước kiệu qua lại giữa Đình và Quán thường diễn ra thâu đêm trong ánh sáng kỳ ảo của hàng trăm cây đèn lồng, đuốc và cây đình liệu. Đặc biệt, để tưởng nhớ chiến công trừ ác thú, cứu dân làng của đức Thành hoàng, trong đêm Giã hội có lệ diễn lại cuộc săn hổ của Ngài, tục gọi là “đánh biệt”.

    [​IMG]

    Công việc chuẩn bị cho đêm giã hội được sắp đặt rất khẩn trương, hào hứng trong suốt buổi chiều ngày 14 tháng Giêng. Trước hết, một cánh rừng giả được bày ra ngay trong hậu cung. Để tạo ra mặt băng cần thiết giữa nơi chật hẹp này, bệ thờ được nâng cao, giành phần dưới sàn cho “sân khấu”. Bốn người có tài “khẩu thuật” được cử chuyên tạo ra các tiếng gà gáy, chim kêu, vượn hót, nai tác, hổ gầm… Khi ấy cánh rừng trở nên thâm u, vang vọng như thực. Vai chính trong trò “đánh biệt” là hổ dữ do một tráng niên tự nguyện đảm nhiệm. Lốt hổ được thửa rất công phu, mầu sắc đúng như tục truyền (hổ lang vàng mép). Trước khi khai trò, hổ phải thu mình láu giữa cánh rừng nơi hậu cung. Mấy chục vị quan viên, tư văn sắm vai những người đi săn, trên mình khoác chéo tấm lụa đỏ, lưng thắt lụa xanh bỏ múi bên sườn, cầm côn, cầm lệnh… Tất cả những người đi săn đứng chờ sẵn ngoài tòa Đại bái. Hàng trăm người khác, gồm quân cự, chấp sự, tế tự, dàn nhạc, đội múa, ca công và những người hộ tống đám rước, xếp thành các cơ, các ngũ. Ngoài ra, khán giả là lực lượng đông đảo nhất, “đông như xếp ghé”. Khách thập phương và người dân địa phương kéo

    [​IMG]

    Cuộc săn hổ hội Giã La

    về đình chiếm chỗ xem từ buổi chiều.

    “Giã hội” được mở đầu bằng tuần tế Phụng Nghinh kéo dài từ nửa buổi chiều cho đến chập tối. Người xem hội mải miết chẳng biết đèn đuốc đã bật sáng từ bao giờ. Những ca nữ say sưa hát những bài ca chúc Thánh. Tiếp theo là các điệu múa lọ (lọ độc bình bằng đồng hoặc bằng gỗ), múa hoa, múa côn… Và rồi, âm thanh của rừng khua phút chốc từ hậu cung vọng ra, đầy đủ cung bậc âm thanh của núi rừng hoa dã. Chợt một tiến pháo lệnh lớn nổ vang, cuộc săn hổ bắt đầu.

    Một người dẫn trò xướng tên dõng dạc:

    Hỡi đoàn lũ chúng ta

    Đi săn đón đường

    Đón Thánh giá hoàng cung

    Đón lấy quan cao lộc vị

    Về cho hai chạ

    Đoàn lũ chúng ta

    Côn kiếm vung ra

    Truy tìm hổ dữ

    Tiếp theo, ba hồi trống dồn dập cất lên. Khi tiếng trống vừa dứt, đèn nến trong đình phụt tắt, hổ dữ từ hậu cung lao vọt ra như tia chớp. Đoàn thợ săn đuổi ác thú vòng quanh đình 3 lần. Tiếng chân chạy, tiếng trống, tiếng lệnh, tiếng la hét náo loạn. Mấy chục cây đuốc bay rừng rực. Cả đám hội bị cuốn hút vào cuộc truy lùng cũng bật lên ngàn tiếng reo hò cổ vũ. Sau một vòng đuổi – chạy, hổ lại rúc vào rừng, im thin thít lo sợ. Tốp thợ săn cầm côn rượt theo, đến cửa cung thì chia thành hai nhóm, cất tiếng hỏi nhau rồi tất cả đồng thanh biểu lộ quyết tâm diệt thú dữ để:

    Lột da lót ngai

    Cho đức vua ngồi

    Nanh làm cán dao

    Cho đức vua cầm

    Thịt nấu canh ngon

    Cho đức vua hưởng…

    Hổ dữ lại một lần nữa lao ra khỏi ổ, nhưng vừa chạy đến “cổng đá” của đình thì sa bẫy. Theo lệ, người sắm vai hổ trút lốt tại đây rồi bươn một mạch về nhà mình, nằm vật ra, thở dốc, tim đập loạn nhịp cứ y như vừa thoát khỏi một tai họa thực sự. Trong khi ấy, ở đám hội, mọi người xông vào dẫm đạp, giằng xé lốt hổ để biểu lộ sự trừng phạt, rồi cố tranh lấy một mảnh nhỏ lốt hổ về giữ “làm khước”.

    [​IMG]

    Sau hàng giờ diễn trò “đánh biệt” căng thẳng, hấp dẫn, đèn nến trong đình lại bừng sáng. Đoàn thợ săn trở về hậu cung dọn sạch cánh rừng, kết thúc lớp trò chính của đem giã hội. Tuy nhiên, lúc này đêm giã hội mới chỉ bước qua phần đầu. Từ đó đến sáng hôm sau, một cuộc rước hoàn cung đồ sộ, hoành tráng được tổ chức. Đoàn rước gồm 1 giá trống cái, 1 giá ngựa bạch, 1 long đình, 2 hương án, 1 bàn độc, 1 kiệu ông, 2 kiệu bà và rợp trời cờ quạt lọng với khoảng 300 chân kiệu, chấp kích được mang bởi những nam thanh nữ tú tuyển lựa và tập luyện công phu. Trong suốt cuộc diễn rước, những cảnh kỳ thú, những ý tình dạt dào nảy sinh trong mối giao lưu dân giã hội hè.

    Theo web http://lomoslife.com
     
    Tags:

Chia sẻ trang này

Đang tải...